Tranh cãi xung quanh lệnh cấm lao động di trú đi lại ở bên ngoài của huyện Miêu Lật

移工。(示意圖/北市觀傳局)

Ngày 7/6 vừa qua, Huyện trưởng huyện Miêu Lật Từ Diệu Xương đã đăng bài trên trang Facebook chính thức với nội dung “Nghiêm cấm lao động di trú toàn huyện đi lại ở bên ngoài”, có nghĩa là ngoại trừ những lúc phải đi làm và tan ca thì có thể đi ra ngoài, còn lại những khoảng thời gian khác đều không được rời khỏi ký túc xá. Việc mua sắm hàng ngày sẽ có người phụ trách riêng, việc đi làm và tan làm mỗi ngày sẽ do công ty môi giới sắp xếp đưa đón. Cũng trong bài đăng trên Facebook, Huyện trưởng huyện Miêu Lật Từ Diệu Xương còn cho biết thêm: “Đây là một quyết định phải được đưa ra. Tạm thời trong thời gian này, các bạn lao động di trú hãy cố gắng chịu đựng sự bất tiện, để cùng nhau vượt qua khó khăn”.

Ngay sau nội dung này được đăng tải, rất nhiều cư dân mạng đã để lại ý kiến dưới phần bình luận lên tiếng chỉ trích gay gắt rằng đây là quy định có ý nhắm vào những người lao động di trú. “Vì vậy, nếu việc phòng chống dịch không thành công, thì có thể đơn phương đưa một nhóm người nào đó ra chịu tội thay hay sao? Chính sách này rõ ràng ngụ ý rằng người Đài thì không sao cả, còn lao động di trú hễ đi ra ngoài là sẽ phát tán vi-rút”, “Xin được hỏi Huyện trưởng áp dụng bộ luật nào? Tại sao có thể trực tiếp hạn chế quyền tự do của người lao động di trú?”, “Huyện Miêu Lật làm như thế nàythực sự là đang thể hiện sự phân biệt chủng tộc quá trần trụi”, “Tự mình làm không tốt công tác phòng dịch lại còn đổ trách nhiệm lên đầu người lao động di trú”, “Làm như thể người lao động di trú sẽ gây ra lây nhiễm tập thể, còn người Đài Loan thì sẽ không”

Nghiên cứu viên Trần Tú Liên thuộc Hiệp hội Lao động Quốc tế Đài Loan (TIWA) cho rằng, tình hình dịch bệnh bùng phát ở huyện Miêu Lật là vấn đề “quản lý ký túc xá gây ra lây nhiễm tập thể”, không phải là vấn đề của bản thân người lao động di trú, và làm việc trong công xưởng, nhà máy thì không chỉ có lao động di trú, mà ngoài ra còn có cả lao động người Đài Loan cùng làm việc. Do vậy nếu lấy lí do là phòng dịch để đi nghiêm cấm lao động di trú ra vào ký túc xá thì thực sự không thể giải quyết được vấn đề mấu chốt nhất gây ra lây nhiễm tập thể, mà chỉ là “dùng giải pháp hạn chế quyền tự do đi lại của lao động di trú để ứng phó với nỗi lo lắng của toàn xã hội về công tác phòng chống dịch mà thôi”.

Nghiên cứu viên Trần Tú Liên cũng chỉ ra rằng cách làm này của huyện Miêu Lật không hề dựa trên cơ sở pháp lý nào. Chính quyền huyện Miêu Lật chỉ là chuyển áp lực sang cho công ty môi giới và chủ sử dụng lao động để buộc họ phải thực hiện hành động là nhốt người trong một địa điểm nhất định nào đó. “Đối với người lao động di trú, trong tình cảnh phải phòng chống dịch bệnh, họ không dám và cũng không có đủ điều kiện để thảo luận với chủ sử dụng lao động hoặc công ty môi giới của họ về vấn đề căn cứ pháp lý”.

Nghiên cứu viên Trần Tú Liên cho biết: “Đây là một kiểu giải pháp quản lý đối với lao động di trú mà từ trước tới nay, tuy chính phủ thực sự biết rằng đây là một vấn đề gây nhiều tranh cãi, nhưng khi được hỏi đến thì câu trả lời sẽ là xử phạt là chủ sử dụng lao động và công ty môi giới, chứ không có xử phạt lao động di trú. Tuy nhiên chủ sử dụng lao động và công ty môi giới sẽ làm gì với lao động di trú để không bị xử phạt thì chính phủ lại không quản”.

Nghiên cứu viên Trần Tú Liên cũng chỉ ra rằng ngay cả khi vì lý do dịch COVID-19 mà áp dụng các quy định đặc biệt về các bệnh truyền nhiễm, thì “cảnh báo dịch bệnh hiện tại ở Đài Loan đang là cấp độ ba và không hạn chế người dân đi ra ngoài, vậy tại sao lao động di trú lại bị hạn chế?”.

Related Articles

Back to top button
Close